:quality(75)/khi_ai_cho_ban_om_crush_cong_nghe_duc_tinh_va_ranh_gioi_mong_manh_cua_ky_uc_3d3236c797.jpg)
Thế giới kỳ quái của các ứng dụng AI tạo video ôm hôn: Khi công nghệ và cảm xúc đan xen kỳ lạ
Với giao diện đơn giản và lời hứa về những trải nghiệm cảm xúc mãnh liệt, những công cụ này đang dần len lỏi vào đời sống số của người trẻ. Nhưng đằng sau lớp vỏ ảo mộng ấy là một thế giới nơi ranh giới giữa hoài niệm và thỏa mãn dục tính ngày càng trở nên mờ nhòe.
Những giấc mơ kỳ lạ được AI tái tạo
Các ứng dụng như Boom.AI, DreamVid, VideoAI... đang nhanh chóng phổ biến nhờ khả năng tạo ra những đoạn video "cá nhân hóa" dựa trên ảnh tĩnh. Người dùng chỉ cần tải ảnh của mình hoặc người khác lên, chọn một “kịch bản” như ôm, hôn hay nhảy múa và hệ thống sẽ ghép mặt, chỉnh dáng, tạo chuyển động như thật. Kết quả là một video giả lập nơi bạn có thể tương tác thân mật với bất kỳ ai, từ bạn học cũ đến thần tượng Hàn Quốc.

Điều đáng nói là giữa những mẫu video ngây thơ như ôm gấu bông hay nhảy cùng nhân vật hoạt hình lại chen lẫn hàng loạt template (mẫu được tạo sẵn) có yếu tố nhạy cảm từ bikini, cosplay hầu gái đến các điệu nhảy uốn éo không khác gì clip khiêu khích. Việc cá nhân hóa nội dung bằng AI đang đưa người dùng từ trải nghiệm giải trí đơn thuần đến những “ảo giác xúc cảm” vượt xa chức năng của một ứng dụng thông thường.
Lằn ranh đạo đức và sự thao túng hình ảnh
Dù không công khai là nền tảng khi*u d*m, nhưng các ứng dụng này vẫn bị nghi ngờ vì tiềm ẩn nội dung gợi dục tinh vi. Nhiều template mặc định là các hình mẫu phụ nữ với cơ thể gợi cảm, thiếu vắng sự đa dạng về giới, chủng tộc hay phong cách. Một số app trước đây còn cho phép “tăng kích thước vòng một” chỉ bằng một nút nhấn, tuy dây chỉ là một chi tiết tưởng nhỏ nhưng nó đã phản ánh rõ định kiến giới và quan điểm thẩm mỹ thiên lệch.
AI trong các ứng dụng này cũng thường xuyên gây méo mó gương mặt, đặc biệt khi người dùng là người da màu hoặc có nét khác biệt về văn hóa. Không có bất kỳ cơ chế kiểm duyệt nào về danh tính người xuất hiện trong ảnh, việc tạo video bằng ảnh người khác diễn ra dễ dàng và gần như không thể kiểm soát. Nhiều ứng dụng từng bị gỡ khỏi kho tải vì vi phạm chính sách nội dung, nhưng chỉ vài tuần sau đã quay lại dưới tên mới và quảng cáo mới.
Không phải ai cũng sử dụng các công cụ này với mục đích “creepy” hay khiêu gợi. Trong nhiều trường hợp, chúng trở thành phương tiện để con người chữa lành, hoài niệm hoặc tự định nghĩa lại bản thân. Có người chuyển giới dùng app để hình dung dáng vẻ của mình nếu được sống thật với giới tính. Có người dùng ảnh người thân đã mất để tạo ra khoảnh khắc ôm nhau, một cái ôm không thật nhưng lại giúp họ cảm nhận sự hiện diện tưởng như đã biến mất vĩnh viễn.
Một người dùng chia sẻ: “Tôi đã dùng ảnh bố tôi để tạo video ông ấy ôm tôi trong ngày cưới vì ông đã mất trước đó vào năm 2019. Biết rõ là giả, nhưng vẫn bật khóc vì cảm thấy ông ấy đang ở đó.” Những đoạn video như vậy, dù không hoàn hảo về mặt kỹ thuật nhưng vẫn phác họa được hình bóng của tình cảm và ký ức, điều mà ảnh tĩnh hay video thật chưa chắc đã làm được.
Vấn đề không nằm ở công nghệ, mà là cách chúng ta dùng nó
Không giống như các công cụ AI cao cấp như Sora của OpenAI hay Google Veo vốn yêu cầu xác nhận bản quyền và kiểm duyệt nội dung chặt chẽ, những ứng dụng video AI dạng “đại trà” này gần như không đặt ra ranh giới nào. Việc sử dụng ảnh người khác không cần xin phép, nội dung nhạy cảm chỉ bị chặn nếu có tố cáo và dữ liệu người dùng có thể bị khai thác cho các mục đích mờ ám như quảng cáo, huấn luyện AI hoặc thậm chí deepfake bất hợp pháp.
Các chuyên gia cảnh báo rằng dù không trực tiếp khi*u d*m, những ứng dụng này vẫn đặt ra rủi ro lớn về quyền riêng tư, đạo đức và tổn thương tâm lý. Đặc biệt khi chúng được lan truyền rộng rãi qua các nền tảng mạng xã hội, tiếp cận cả những người chưa đủ tuổi trưởng thành hoặc đang dễ bị tổn thương vì cô đơn, mất mát hoặc khủng hoảng bản dạng.
Ở nơi giao thoa giữa công nghệ, cảm xúc và đạo đức, các ứng dụng video AI không còn là trò chơi ngẫu nhiên nữa. Chúng đang định hình cách chúng ta tưởng tượng về bản thân, về người khác và về những điều không thể chạm tới trong đời thực. Câu hỏi đặt ra không chỉ là “có nên cấm?” hay “có nên kiểm soát?”, mà là chúng ta chấp nhận để công nghệ đi đến đâu và khi nào thì nên dừng lại.
Nguồn: The Verge
:quality(75)/estore-v2/img/fptshop-logo.png)